Không phải muộn màng nào cũng đều đáng tiếc, nhưng tin muộn tôi nhận được về người bạn mấy mươi năm mới gặp lại hôm nào đây năm trước tại nhà của Khanh tại An Giang là một trường hợp đáng tiếc. Tôi nghĩ với dáng vẻ khỏe mạnh của lần gặp trước, bạn tôi sẽ còn sống nhiều năm nữa, mặc dù đôi bờ biên giới cách trở đã ngăn chúng tôi, bạn bè lới AVK2 năm nào với người bạn này rất nhiều....
Lần gặp đó, tôi đã dành thời gian ngao du từ nhà qua Kiên Giang để vọt về thị trấn biên giới Hà Tiên nghỉ qua đêm, rồi sáng lại vòng qua An Giang. Rủi cái là đường mới đi lần đầu về nhà Khanh (Đoàn Trung Khanh, một trong những bạn cùng đi nghĩa vụ cùng ngày năm 1978, nhưng được về học lại rồi ra trường, đi dạy, trong khi tôi còn mịt mùng bên kia đất Campuchia), tôi đã lạc đường, và thời gian tìm được thì đã quá muộn, may là bàn bạn bè có lẽ do lâu lắm rồi mới họp mặt được, vẫn chưa tan. Lúc đầu tôi ngồi vào bàn cùng bạn bè với cảm giác có lỗi, nhưng sau đó thấy mình đã làm một cuộc "trường chinh" vì bạn bè, cũng tự an ủi lại phần nào... Điều đáng nói là tại đám cưới này tôi gặp lại bạn tôi, Dương Mõ sau ngày tôi đi nghĩa vụ đến tận ngày đó là lần gặp thứ nhất. Tôi cũng gặp lại Kim Oanh, mà theo tưởng tượng, một cô gái gầy và cao và lí lắc nhiều chuyện. Dĩ nhiên đã trên ngũ tuần rồi, các bà đã "phát tướng" theo kiểu của mỗi người khác nhau. Tôi đã chưng hửng cố gợi nhớ lại khi gặp Dương Mõ, nhưng không được cho đến khi Dương Mõ nhắc, "Mõ đây". Chỉ cần thế, tôi nhớ ngay. Dù sao, đã có lần tôi vào chỗ chùa Khmer đường Hòa Bình chơi cùng Dương Mõ, để nghe nó say sưa nói về văn hóa dân tộc Khmer, về vũ lam thôn, về tết Chol Chơ nam Thmây, tôi vẫn chưa thể quên được. Còn Kim Oanh cũng thế. Chiều cao vẫn như xưa, nhưng trông Oanh đầy đặn da thịt, từ chân đến mặt cũng làm tôi thộn ra, cố nhớ, cho tới khi Tám Già nhắc lại...
Vậy mà tuần rồi Mai Việt Hùng nhắn tin và gọi cho tôi, báo là "
Duong Mo da chet vi benh thang truoc. Cau nguyen cho no. Phuoc Tam bao tin" theo như tin nhắn ngày 8/3/2014 lúc 9:21 AM. Có lẽ đang loay hoay vì công việc, tôi chưa đọc ngay, và ít phút sau thì Hùng gọi điện cho tôi, cũng nói lại nội dung này. Tôi chưng hửng, nhớ lại cuộc gặp mới đó, và nói lại suy nghĩ của mình cho Việt Hùng.
Đời người ai cũng có lần phải chết, nhưng đường công danh và tài lộc của Dương Mõ chắc còn nhiều nếu như còn sống thêm. Tám từng nói với tôi, nó bây giờ là một trong những cố vấn của Thủ tướng Hun Sen, và tôi chỉ biết thế.
 |
Lớp AVK2: lần gặp nhau gần nhất (2013).
Dương Mõ thứ tư từ phải sang |
 |
| Lớp AVK2: lần gặp nhau 1978! |