Wednesday, July 20, 2022

Bức ảnh kỷ niệm

 Hôm qua vào nhà Thúy để lau dọn vì lâu quá rồi tôi chưa làm việc này. Thông thường khi đến vườn tôi cất xe dưới gốc vú sửa rồi mở khoá vào nhà vườn (cái chòi làm vườn của tôi), rồi loay hoay luột tô mì, bắt cơm, rồi mặc đồ làm lụng vào và làm chuyện vườn.

Vậy thì hôm qua tôi làm hơi khác. Sau thủ tục ăn sáng, bắt nồi cơm xong, tôi nghĩ mình dọn môt chỗ để ngồi viết tương đối tươm tất hơn, dùng cái bàn  viết đang kê ở Nhà Thúy. Cái này là bàn lần đóng từ gỗ vườn tôi, vợ tôi bỏ một phần ở nhà Thúy. Lúc Má tôi không ở nhà cùng ba vợ tôi do không thuận nhau, cái bàn kê làm chỗ cho bà ngồi chơi. Có bình trà, mấy tách.

Xong tôi xem qua buồng cũ chỗ bà nghỉ, và chỗ Khoa nhỏ có lúc phải vào ngủ cùng bà khi chị Hân bảo là không ngủ được nữa do anh Ba Phủ không cho. Chị nói, "Ổng bảo nhà mình không ngủ, đi ngủ nhà hàng xóm!". Đó chỉ là cách nói để chị không ngủ với má của mình nữa. Do vợ tôi khi ấy hãy còn làm việc, đôi khi phải trực bệnh viện, nên khó có thể vào ngủ cùng bà. Vợ tôi nói với Khoa nhỏ vào ngủ canh bà, lỡ khi có việc gì thì cho vợ tôi hay. Việc này kéo dài đến khi bà mất (Má tôi ngoài già cả còn bệnh tim, nhịp tim của bà chỉ còn bằng 1/2 người bình thường, tứ trên 30-40 nhịp đập/phút!)

Trong vài vật còn lại trong phòng bà, tôi thấy có hai tấm ảnh. Một tấm của bà, và tấm kia của bốn người. Cả bốn người bây giờ đều là người thiên cổ: Phượng, Má tôi, Dì Út và vợ tôi!

Thấy hình mà xót xa, tôi lấy ra định chụp lại nhưng hôm trước có đem máy nhưng lại quên. Thế là hôm nay tôi cất công mang hình về nhà ở chợ để làm lại cái việc tôi quên đó!

Xem lại thì cả bốn người ngồi dưới gốc vú sửa vườn tôi, có lẽ mùa trái thứ hai, thứ ba gì của nó. Những người thân này, tất cả đều đã đi xa rồi. Cây xưa giờ vẫn còn đó, chỉ thỉnh thoảng còn mình tôi ngồi. Người đã đi rồi, mọi người đã đi rồi!

Tất cả đã là quá khứ xa xăm...


No comments:

Post a Comment