Một thiệp mời đám cưới con tôi đưa cho tôi mà tên nguời mời hoàn toàn xa lạ. Xem kỹ lại thì là nguời hàng xóm, ở gần cuối đường mà nào giờ tôi chưa hề biết. Liệu tôi có nên đi? Dù gì cũng nghĩa láng giềng, đi đuợc là điều tốt, nhất là họ cùng chung con đuờng với tôi. Nhưng con người mà ta không quen có nên đi? Có nghĩa lý gì!
Dù sao đi nữa, hồi vợ tôi còn sống, việc đi tập thể dục hàng ngày có đi cùn vài bà ở cuổi đuờng. Có khi nhà này có một bà như thế, vây việc mời này là nghia tình xưa, không nên xét nét quá mà bỏ đi chút tình đáng trân trọng....
Chiều khi về nhà ở chợ có số lạ gọi tôi, làm tôi phải chần chừ khi mở nghe. Khi nghe hoá ra là Thịnh (cột chèo), cho tôi hay hôm nay là giỗ Má vợ tôi. Người đã cưu mang cả gia đình vợ tôi, và để lại n hiều kỷ niệm với tôi cho tới ngày bà mất!
Lại nữa trong tuần này, nguời hàng xóm tên Nghĩ (trong thiệp) mời đám cuới, Anh ta gả con gái. Nguời này là thợ xây, hồi truớc vợ tôi vẫn hay gọi làm dùm trong mấy công chuyện nhà, đuờng... Tình xưa nghĩa cũ hãy còn đó.. Rất đáng để đi...
Hôm kia (7/7) đám giổ Má vợ tôi, tôi về vuờn, cất xe rồi lại nhà ngay. Có các cậu trong vườn ra: cậu Bảy và vợ, cậu Chín. Có con cậu, Thoàng của Dì Năm. Và chốc sau có anh xuôi mới của Thịnh cùng vài nguời (em gái của anh ấy) và vợ chưa cuới của Chuột (tên nhà của con Thịnh). Nguời này hoá ra đã quen biết truớc Dượng Út, nên hai nguời nhận ra, gọi nhau như bạn bè hơn là thứ tư trong gia đình (vì nếu theo vai vế này Dượng lớn hơn một cấp, vai Dượng của anh xuôi).
Tôi ngồi uống rượu với mọi người, Ba tôi thì vẫn dùng một lon bia như mọi khi. Cái việc uống bia thay nước này trước vơ tôi còn sống đã biết, và do không thấy ông uống nuớc gì cả mà cử bia nữa thì đúng là có hại nên vợ tôi ủng hộ ông dùng bia một chai, hon cho mỗi bữa ăn!
Sau đó về nhà tôi ngủ, cái điện thoại tôi vẫn bình thuờng nhưng khi ngồi dậy nó tối thui, và làm mọi cách đều không được. Tôi lo lắng chiều đó về tìm hoá đơn cũ, nhưng tôi đã bỏ quên ở Bình Minh hôm trước. Tôi nhờ con nhỏ tôi (Khoa em) điện cho Duy xem có tìm ra không. Chừng hơn nửa tiếng sau nó bảo là không tìm thấy! Duy cho là khi quét dọn nhà thằng cháu có lẽ đã gom đi vất tất cả rồi. Cái này là bằng chứng mua nó ở Thế giới di động Bình Minh, nhưng thật ra hôm mua nó đã hỏi tên tôi để vào hoá đơn trong hệ máy tính của nó, và nói với tôi chế độ bảo hành toàn hệ thống. Có nghĩa là việc mua của tôi đã có trong hệ thống của nó, nên tôi hi vọng có thể vẫn đuơc bảo hành dù thiếu giấy tờ cầm tay.
Hôm qua truớc khi về vuờn tôi soạn máy hư ghé Điện máy xanh trên đuờng về vườn nhờ nó coi máy. Sau một hồi xem nó ghim dây sạt, cái máy vẫn trơ trơ. Nó tra mạng hỏi tên tôi Trần Quang Đệ có đúng không, tôi xác nhận đúng. (cái hay của hệ thống là đây). Một lát sau nó nói do máy tôi mua chưa hơn 1 tháng, nó sẽ đổi máy mới cho tôi theo chính sách của cửa hàng (hỏng hóc trong vòng 1 tháng thì một đổi một). Tôi dĩ nhiên là đồng ý đổi, vì máy hư thì thành cục sắt mang theo làm gì!
Sáng 8/7 Thịnh có lại vuờn hái rau muống, và nói tôi chiều lại ăn cơm. Bốn giờ ruởi tôi tắm rửa lại nhà ba vợ tôi. Bích Sơn vẫn chưa về, đang loay hoay don bữa chiều. Có thêm con lớn tôi vào (chắc là Thịnh hay Bích Sơn gọi truớc rồi cho nó).
Ăn xong ngồi nói chuyện một chút với ba vợ tôi. Ông kể về lai lịch của Luơng Thế Trân, nguời đã có đuợc chọn đặt cho cây cầu quê huơng này. Ba tôi do khi nhỏ tham gia truờng Thiếu sinh quân nên rành gia đình này, cả bố, anh em Luơng Thế Trân. Hai nguời trong gia đình này thuộc loại "ly khai" đuờng lối chung, tách ra lập "Khu 10", tự quyến sinh sát ngay nơi quê này, nên sau bị xử bắn! (ba tôi kể đủ cả tên những nguời này, chỉ còn một em nhỏ của anh em họ không tham gia gì nên còn sống
No comments:
Post a Comment